Em bị hắn lừa

- Lần đầu gặp hắn, một tên nom hình thức tạm, trên mức trung bình, em đâu ngờ hắn sẽ là người kết tóc xe duyên với mình. Khi ấy ắt hẳn ông Trời đã dội một quả bom tạ xuống thay cho tiếng sét ái tình lúc hai mắt chúng em chạm vào nhau...

Em cảm động đến ngơ ngác mất một giây khi hắn lắp bắp và lúng túng hỏi han, làm quen, thành ra em chỉ biết e thẹn trả lời.

Mãi sau này em mới hay, hắn lừa em khi giả bộ lắp bắp như trúng sét thế. Sự thực khi ấy hắn hoàn toàn tỉnh táo và thậm chí bộ óc tinh vi đó đã kịp lên danh sách các bước để cho em sập bẫy an toàn.

Sau lần gặp mặt đầu tiên, một ngày Chủ nhật trời khá đẹp, có chút gió, có chút nắng, có cả hạt mưa bay và áng cầu vồng phấp phới hệt như trái tim em nhảy múa vì nhớ hắn thì bỗng thấy bộ dạng hắn hớt hơ hớt hải như “mất sổ gạo” nom tội nghiệp quá.

Tính em vốn hay thương người, tin người nên tin ngay lời hắn kể lể rằng thì là “vừa từ quê lên thì bị móc túi mất, giờ không còn đồng nào bắt xe ôm đành qua đây nhờ em chở về khu tập thể hắn ở”, em thương hại liền dong xe ra đưa hắn về. Ấy thế mà hắn lại buột miệng rủ em vào quán uống nước cho đỡ khát và trả tiền mà với số tiền ấy hắn phải thuê được vài cuốc xe ôm về nhà. Em chợt hiểu ra hắn lừa em.

Nhưng thôi được, dù sao mình cũng đang là một thiếu nữ e lệ, không nên động thủ, vả lại động cơ của vụ lừa này cũng khá thú vị nên em cho qua, miễn chất vấn. Song ai dè, ta càng nhân nhượng địch càng lấn tới. Đến ngần này tuổi đầu em mới phát hiện ra hắn vẫn có ý định tiếp tục lừa em chừng nào có thể.

Ban đầu em hỏi hắn thế trước học trường gì, mặt hắn thẳng queo nói anh học đại học Thương Mại, khiến em khấp khởi mừng thầm dẫu sao cũng có tương lai vì nghĩ hắn học trường đại học ở Hồ Tùng Mậu – Cầu Diễn – Hà Nội. Em cười tít hết cả mắt và không thể cảm nhận được nụ cười đầy “toan tính” của hắn.

Thời gian ngắn sau, khi trái tim em đã “ngấm đòn” – yêu hắn, mới biết hắn không nói điêu, song đó là trường đại học Thương Mại hệ tại chức ở gần gốc mít đoạn rẽ vào xóm nhà em. Thôi thì trót mang phận sinh ra cho hắn lừa, với lại kể ra lại mang tiếng là hám bằng đại học nên em im re, ngậm bồ hòn làm ngọt cười tươi như hoa nở với hắn khi đặt bút ký tên vào giấy đăng ký kết hôn mà không có lấy một ngày… tinh tướng.

Em đồng ý lấy hắn với bản giao kèo, cam kết rõ ràng từ trước là phải làm kinh tế khoảng một năm, chờ hắn học xong tại chức cho ổn định đi rồi có em bé sau. Hắn hào hứng gật đầu như bổ củi làm em rưng rưng cảm động. “Thuận vợ thuận chồng thế này chả mấy mà… hạnh phúc!”.
Ấy thế mà chả được ba tháng hắn kêu nhặng lên là sao không đẻ đi. Em trợn mắt thì hắn im nhưng đi rêu rao với ông nội bà ngoại là “vợ con nó không chịu đẻ”.

Vậy là ban đầu, trước những lời dị nghị của bà con chòm xóm em còn cười móm mém đùa: “Cháu không điếc đâu, chỉ hơi ù tai tý thôi ạ, rồi cháu khắc đẻ cho các bác, các bá xem”. Lâu dần dưới sự công kích không ngừng của hắn đánh đúng điểm trọng yếu là mong có cháu của hai ông bà nội ngoại, em đã phải đầu hàng không điều kiện. Vỡ hết cả kế hoạch của em.

Vài tháng sau đó, bụng em lùm lùm đội áo, sóng bước bên cạnh con mắt hớn hở cười của lão chồng, người đã hơn ba lần cho em vào tròng.

Hắn hát í ới: “Tấm lưới thần mà đã chăng ra, có con nhện nào mà không sa bẫy”. Chao ôi, em đang lo lắng quá, không biết còn cạm bẫy ngọt ngào, hay có quả đắng nào dành cho mình nữa không.
(Theo Dân trí)

Nào, tiếp tục cười:

Xem thêm về: ,