Thơ tình dân nhậu

Thứ đầu tiên anh muốn kể với em
Là thứ mà anh hay nhậu nó nhất

Khi tiền trong túi đã sắp hết
Những thứ bình thường cũng nhậu hết cả chai
Tiết canh vịt kia không biết có tự bao giờ
Có khó gì đâu mà chỉ cần… con vịt
Vặt gần hết lông cổ rồi đem cắt tiết
Bỏ thêm mắm và đường cho nó khỏi đông
Vịt làm xong ta chỉ nên lấy bộ lòng
Mà ăn nhiều thì chặt thêm cái cổ
Luộc chín kĩ rồi đem băm cho nó nhỏ
Ít ớt hành rau rác bỏ thêm vô
Khi xong rồi ta dàn đều ra tô
Pha nước luộc với tiết canh khi nãy
Đổ hết vào tô và nhớ đừng đụng đậy
Khi đông rồi ta cứ thế ăn ngay
Nếu đang nhậu mà tiết canh vịt hết đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Có ngon lắm thì dân nhậu vẫn biết
Các món này không bằng tiết canh vịt đâu

Cũng như mình trong lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nhớ về tiết canh vịt
Dẫu nơi này chỉ có thịt cầy là có thể thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ… tiết canh vịt cứ chênh vênh
Con vịt vô tri cạnh loài người song hành
Chẳng thù oán mà khi nào cũng có thể chết
Chẳng có tội mà khi nào cũng bị giết
Chỗ nhậu nào tiết canh vịt cũng lên ngôi
Không thể thiếu tiết canh vịt trên mỗi bước đường đời
Dẫu cúm gà ta cũng không sợ hãi
Nhưng anh nhậu với em bởi vì em… ngược lại
Gắn bó cả đời với da bò quấn lá sung
Hai món nhậu cứ thế tồn tại song song
Sẽ dừng nhậu khi không còn gì hết
Chỉ còn một là ta còn nhậu tiếp
Nếu không có gì … đến chiều … là hết ba chai.

” St “

Nào, tiếp tục cười: