Thơ say

Hãy rót cho nhau chén rượu đầy
Cho đời dăm phút ngập men say

Non sông giờ cũng đang nghiêng ngả?
Đất nước còn đầy những quắt quay
Chốn ấy anh mang hồn trĩu nặng
Nơi này ta gánh giọt sầu cay
Thôi đành cạn chén cho quên hết
Kẻo nhớ rằng xưa có một ngày

Nào hãy cùng ?dzô? chén rượu đầy
Tao mày nay phải thật là say
Miệng nhai nhóp nhép cánh gà luộc
Mắt liếc thòm thèm đùi vịt quay
Dưới đất ngổn ngang từng hũ rượu
Trên bàn lỏng chỏng món đưa cay
Biết đâu mai mốt không còn dịp
Đời biết là say được mấy ngày

” St “

Nào, tiếp tục cười: