Lượm lặt câu ca dao …

Còn thời cưỡi ngựa bắn cung
Hết thời xuống ngựa . . . lượm thun bắn ruồi

Đèo cao mặc kệ Đèo cao
Nhưng mà cao quá thì ta chả trèo

Sông sâu mặc kệ sông sâu
Nhưng mà sâu quá thì ta đi cầu

Đường xa mặc kệ đường xa
Nhưng mà xa quá thì ta quay về

Trời mưa mặc kệ trời mưa
Nhưng mà mưa quá thì ta vô nhà

Rượu say mặc kệ rượu say
Nhưng mà say quá thì ta lên giường

Vợ la mặc kệ vợ la
Nhưng mà la quá thì ta theo bồ

Vợ đen mặc kệ vợ đen
Nhưng mà đen quá thì ta soi đèn

Cà rem thì mặc cà rem
Nhưng mà mắc quá thì ta hổng thèm

Đường trơn thì mặc đường trơn
Nhưng mà trơn quá thì ta đi . . . bò

Tình yêu thì mặc tình yêu
Nhưng mà yêu qúa thì ta…đâm liều

Bồ cao thì mặc bồ cao
nhưng mà cao qúa thì…ta bỏ bồ

Trồng trầu thì phải khai mương
Làm trai nhiều vợ biết thương vợ nào

Lên chùa thấy bụt muốn tu
Về nhà ngó vợ muốn xù em ngay

Lấy chồng từ thuở mười ba
Ðến năm mười tám em ra bà già

Trên đồng cạn dưới đồng sâu
Chồng cày vợ ở nhà lầu ngồi chơi

Hửu duyên thiên lý năng tương ngộ
Vô duyên đối diện cự om sòm

Nhà sạch thì mát
Bát sạch tốn xà bông

Một người lên net
Cả nhà kẹt phone

Kiến tha lâu mỏi cẳng

Tiên học lễ, hậu học ăn

Chắc như đinh đóng cột… mục

Ðoàn kết thì chết, chia rẽ thì sống
Ðoàn kết chết hết, chia rẽ chết lẽ tẻ

Con hơn cha là nhà có cãi lộn

Tham thì thâm
Không tham thì đói

Con nhà tông không giống lông đỡ giống khỉ

Tóc thề em để ngang vai
Anh mà đụng tới bụp liền đó nghe

em xinh thì mặc em xinh
nhưng mà xinh quá thì ta phải nhìn

Anh về em chẳng cho về
Nắm tay giữ lại khỏi dê nàng nàọ

Chim quyên ăn trái nhãn lồng
Còn em sao lại hơi chồng hổng quen.

Đi xa mới biết đường dài
Ở lâu nhà mướn gia tài càng haọ

Tình chỉ đẹp khi còn dang dở
Cưới nhau về tắt thở càng nhanh

Ta về ta tắm ao ta
Vì qua ao bạn quá xa quãng đường.

Đi đâu cho thiếp theo cùng
No thì thiếp ở, lạnh lùng thiếp baỵ

Má ơi cứ gã con xa
Miễn sao chàng rễ trong nhà nhiều đô

Thương anh chín đợi mười chờ
Đến khi mười một em lờ bỏ anh.

Chồng người ta làm ra khấm khá
Chồng của mình chỉ phá, chỉ ăn.

Lấy chồng cho đáng tấm chồng
Uổng công mai mốt lưng ong hổng còn.

Qua đình ngã nón trông đình
Nhìn em ăn mặc thùng thình thấy phê

Trông nhìn ông bụt hiền từ
Ngó em cái mặt ôi như bà chằng..

Cá không ăn muối, cá ương
Con cải cha mẹ,liệu đường mà binh.

Trai làm nên tiền ra như nước
Gái đoan trang lấy thước ra đong

Đi đâu mà vội mà vàng!
Cho thiếp theo để biết chàng ở đâu?

Đường về đêm tối canh thâu
Nhìn em dù xấu biết đâu phân bàỵ

Đầu tôm nấu với canh bầu
Chồng chan, vợ ngó lắc đầu ham ăn….

Trời mưa bong bóng bập bồng
Hỏi em có dám lấy chồng làm thơ ?

Thò tay anh ngắt cọng ngò
Thương em đứt ruột lết bò nhà thương

Bầu ơi thương lấy bí cùng
Mai sau có lúc nấu chung một nồi

Qua cầu, ngã nón trông cầu
Cầu bao nhiêu nhịp tốn dầu bấy nhiêu

Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Mai sau có lúc ngoài đường đập nhau

Gần mực thì đen
Gần đèn thì cháy

Có công mài sắt
Có ngày chai tay

Một con ngựa đau
Cả tàu bỏ chạy

Môi hở, răng hô

Liệu cơm gắp hết

Có chí thì ghê

Có tiền, mua tiên cũng uổng

Thuận vợ,thuận chồng, con đông mệt nghĩ

Đoàn kết thì sống, chia rẽ cũng sống

Tham thì thâm
Không tham thì ngốc

Nào, tiếp tục cười:

Xem thêm về: