Cười với thơ Bút Tre

Em đi công cán đảo Côn
Lôn rộng bát ngát, bồn chồn nhớ anh
Mặc dù lòng tự nhủ rằng:
“Khi đi em nắm cổ tay
Khi về em nắm… chỗ này, chỗ kia
.”
*
Tuổi già nhưng sức không già
“Đẩy” lên “đẩy” xuống như là thanh niên
Tuổi già rất thích “tiểu liên”
Bắn tung bắn tóe đảo điên bao nàng!
*
Chưa đi chưa biết Sài Gòn
Đi rồi mới biết chẳng còn một xu
Về nhà mới biết mình ngu
Thằng lớn ăn ít thằng cu “ăn” nhiều.
*
Rộng lớn như thể nước Nga
Người ta không cấm thụt ra thụt vào
Nhỏ bé như thể nước Lào
Cũng không có cấm thụt vào thụt ra
Chỉ riêng có Việt Nam ta
Đâu đâu cũng cấm thụt ra thụt vào.
*
Thu đi, để lại lá vàng
Anh đi, để lại cho nàng thằng cu
*
Hôm nay trên quốc lộ hai
Thể nào cũng có một vài… ô tô (!)
*
Làm thơ nên tránh vần ồn
Kẻo không lại đụng cái … chị em.
*
Hội trường yên ắng ngủ say
Thuyết trình vừa dứt… vỗ tay ra về.

Đi trên tàu bật một que diêm
Mắt lim dim nhìn lên đồi cọ
Mà gật gù khen tỉnh… Phú Thọ.
*
Lấy anh từ thuở mười ba
Anh chê em bé không nằm với em
Đến năm mười tám tuổi xanh
Em nằm dưới đất anh lôi lên giường
Một lần thương, hai lần thương
Chân giường có bốn gãy giờ cò ba.
*
Trên đường xe chạy bon bon
Nhìn bông lúa chín hạt tròn hạt vuông (!)
*
Anh đi công tác Ban Mê-
Thuột xong một cái lại về với Plây-
Cu anh tuy có hơi gầy
nhưng mà em vẫn ngày ngày đợi anh!
————————————-

Nào, tiếp tục cười: