Bắt chước Thúc Sinh

Năm ngoái anh mới sang Tây,

Đồn rằng buôn bán năm nay phát tài.

Lòng anh muốn lấy vợ hai,

Rằng: “Nhà có thuận, nay mai nó về?

Rồi ra một quán đôi quê,

Tôi muốn nó về làm bạn sớm hôm.

Trước là sinh tử sinh tôn,

Sau nữa thờ phụng công môn ông bà.

Trước con nó, sau con nhà

Xin nhà rồi đấy chớ mà ghen tuông.

Chợ rộng thì làm gái buôn,

Sông rộng lắm nước trong nguồn chảy ra.

Lòng anh ăn ở thật thà,

Coi nó mười tám, coi nhà hai mươi;

Lòng anh chàng có như người,

Có mới nới cũ, tội trời ai mang;

Lòng anh ăn ở bằng ngang,

Nó giàu bằng mấy cũng nàng thứ hai”.

Vợ nghe xong, dựng tóc mai

Tay chống nạnh, miệng lai rai một hồi:

“Thôi thôi, tôi biết anh rồi,

Bụng anh nông nổi… biển khơi không bằng!

Bây giờ anh khéo khôn ngoan,

Sau anh tư túi, tôi làm chi anh?

Anh mà bắt chước Thúc Sinh,

Thì anh đừng trách vợ mình Hoạn Thư!”

” St “

Nào, tiếp tục cười: