Có một người đàn ông thường chơi piano trong quán bar của thị trấn. Anh ta chơi piano rất hay, và nhiều người đến quán bar này cũng chỉ để nghe anh ta chơi piano. Quán bar cứ đông khách nườm nượp cũng là vì vậy.
Bây giờ, mỗi sáng thức dậy bạn nghĩ: "Hôm nay ăn gì?", còn cánh sinh viên những năm 90 của thế kỷ XX chúng tôi khi đó thì nghĩ: "Hôm nay có gì ăn không?". Thế nhưng mà vẫn lãng mạn lắm
Hồi đó tôi mới hai mươi tuổi. Với tờ quyết định bổ nhiệm nằm trong túi, tôi hăm hở đến trường trung học, nơi tôi sẽ làm thầy giáo dạy ngôn ngữ. Thoạt tiên cần phải trình diện với hiệu trưởng. Tôi sửa lại chiếc áo vét rồi bước vào phòng Hội đồng.
1 Bình luận »
đã viết lúc 9:29 sáng ngày 26 Tháng tư 2012
cũng bìn thường no-waigif