Chữ ” Phúc “

Mụ Tư Hồng vốn là gái ” lầu xanh ” nhờ thế lực quan lại và thực dân Pháp mà được nhà vua ban cho bốn chữ . ” Tiết hạnh khả phong ” . Mụ bèn mở hội ăn mừng , mời đủ mặt anh em , bạn bè xa gần . Cụ Nguyễn Khuyến cũng được mời nhưng không đến . Mụ cho người nhà mang lễ đến xin cụ đôi câu đối . Cụ chỉ cho một chữ ” Phúc ” to tướng .
Bức trướng treo lên , mọi người đều hiểu rằng nhờ có phúc đức tổ tiên nên chủ nhân mới được vinh hiển như ngày nay . Thực ra chữ ” Phúc ” có nghĩa là phúc đức , nhưng ý cụ Nguyễn Khuyến là ám chỉ bụng mụ Tư Hồng ( Chữ Hán cũng có một chữ nữa , đọc là ” Phúc ‘ , nghĩa là bụng to lắm . Chữ phúc viết to )
Mặc dù không được mời , Xiển vẫn cứ đến đám nhà mụ chơi . Cơm rượu xong , nhìn thấy chữ ” Phúc ” trên bức trướng , Xiển bò ra cười . Ai nấy ngạc nhiên hỏi , Xiển nói :
- Mời chủ nhân lai đây tôi mới nói .
Trước mặt mụ Tư Hồng và đông đủ khách khứa , Xiển giảng giải :
- Như thế này là chủ nhân đã khoe rằng mình ” bán trôn nuôi miệng ” rôi ! Đây nhá ! Nửa bên này của chữ phúc là chữ ” y ” là áo , nửa bên kia có chữ ” khẩu ” là miệng và chữ ” nhất điền ” là một phần ruộng . Như thế có nghĩa là chỉ một phần ruộng thôi ; tức là chỉ có một cái trôn thôi , vậy mà đủ cả ” cơm ” ăn lẫn ” áo mặc ” !
Nghe Xiển giảng giải , không ai nhịn được cười và khen là chí lý .Còn mụ Tư Hồng xấu hổ không biết làm thế nào , đành vờ cáo mệt , vào nghỉ ở buồng trong .

Nào, tiếp tục cười: