Buôn Vịt trời

Xưa có anh chàng siêng ăn, biếng làm. Vợ nó thấy thế mắng rằng:
- Người ta thì có công có việc, làm cho vợ con được nhờ, còn mình chỉ nằm
ăn nhờ vợ.

Chồng hỏi:
- Thế bu mày bảo tao làm việc gì bây giờ?
- Người ta buôn đông bán tây, nuôi vịt, chăn gà. Trông người ta đấy, bắt
trước mà làm.
- Thế bu mày đưa tao năm quan tiền, tao đi mua vịt về ta nuôi.
Sáng hôm sau, anh ta được vợ giao cho năm quan tiền. Anh ta đi đến một nơi
có một đàn vịt đang ăn giữa đồng, anh ta hỏi lũ trẻ chăn trâu gần đấy:
- Vịt ai ăn đó?
Lũ trẻ nhận láo:
- Vịt của tôi.
- Thế chúng mày có bán không?
- Có bán. Bán cả đàn vịt, chỉ lấy mười quan.
Anh ta mặc cả:
- Năm quan thôi? Có bán thì ta mua.
Lũ trẻ bằng lòng và dặn:
- Bán rẻ cho bác để bác nuôi mà sinh lợi. Bác trả tiền ngay cho chúng tôi.
Chúng tôi đi khỏi đã, rồi hãy đuổi vịt về, bác đuổi vịt ngay thì sợ vịt
quen lối cũ theo gót chúng tôi về nhà mất.
Anh ta dưa tiền, lũ trẻ chia nhau rồi chạy biến đi đâu mất hết. Một lúc
sau, anh chàng xuống đồng đuổi vịt về nhà. Nào hay đó là đàn vịt trời,
thấy người đuồi, bay vù cả lên trời xanh. Anh ta mới ngã ngửa người ra là
đã bị lũ trẻ lừa.
Ngay tối hôm đó, anh ta lẻn vào một nhà trong làng, chui xuống nằm dưới
gầm giường, chờ đến khuya sẽ làm một mẻ trộm để gỡ lấy tiền về trả cho vợ.
Một chốc, hai vợ chồng chủ nhà đem nhau lên giường, trò chuyện, đùa cợt
với nhau. Chồng thủ thỉ với vợ:
- Trời ơi! Anh sướng, anh sướng quá! Anh lên đến tận trời xanh, em ạ.
Anh ta ở gầm giường vội vàng lóp ngóp bò ra, hỏi:
- Anh ơi! Anh lên tận trời xanh, anh có thấy đàn vịt của tôi ở trên ấy
không hở?
Hai vợ chồng nhà kia vừa sợ, vừa thẹn, vùng dậy vác gậy đuổi đánh cho anh
chàng buôn vịt trời một trận nên thân.

Nào, tiếp tục cười: